Vào những buổi chiều muộn, đám bồ câu đi lững thững khắp nơi trên bãi cỏ xanh trước thềm Thư viện Tiểu bang (State Library) – nơi đông đảo sinh viên đủ mọi màu da và quốc tịch tụ tập từng nhóm hàn huyên không ngớt.
Tặng các bạn bè sinh viên ở Melbourne
Melbourne bước vào mùa thu. Trời xanh hơn, nắng vàng hơn và gió lạnh hơn.
Màn đêm mùa thu thường đổ xuống nhanh hơn và đến mỗi buổi sớm tinh mơ thì những hàng cây thi nhau trút lá vàng xuống phố không ngớt.
Tôi có thể nghe tiếng lá dưới chân mình xào xạc mỗi khi bước đến trường hoặc đến sở làm. Những chiếc lá phong biểu tượng của mùa thu rơi xuống khắp chốn làm mọi thảm cỏ ở các công viên sống động hơn, những vỉa hè nơi phố xá Melbourne bớt đi vẻ tẻ nhạt và hiu quạnh vốn có.
***
Mùa thu cũng là mùa mà nhiều du học sinh chìm đắm trong đống bài tập, lịch thảo luận nhóm, thảo luận online và thuyết trình. Đối với nhiều người, trong đó có tôi, đây là chặng cuối cùng của một hành trình dài nơi trường lớp. Mọi thời gian, công sức và tiền bạc trong nhiều tháng ngày đã qua tại Melbourne đều dồn về thời điểm này đây: chúng tôi sắp tốt nghiệp!
Có trải nghiệm thực tế của đời du học sinh mới thấu hiểu có những bạn lo lắng mất ngủ vì kỳ thi đồng thời cũng có những bạn căng thẳng vì giấy báo đóng học phí từ bộ phận quản lý nhà trường.
Trong quyển sách Sổ tay dành cho sinh viên quốc tế đến Úc của tác giả Danny Ong, một cựu du học sinh người Singapore mà tôi đọc ở thư viện, anh viết rằng: “Không cần biết bạn đến từ đâu, gia đình bạn giàu nghèo thế nào, những trải nghiệm của một sinh viên quốc tế tại Úc như bạn sẽ chứa đầy thử thách, song cũng nhiều khích thích và phần tưởng thưởng cho bạn!”.
Trải qua nhiều học kỳ, chúng tôi nhận ra rằng rồi thì hầu hết mỗi người trong số chúng tôi cũng vượt qua được những thử thách bằng cách này hay cách khác. Dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đã giúp đỡ sự tồn tại của mỗi người.
Chúng tôi vẫn ngày ngày đến lớp và đi làm thêm với thời lượng hạn hẹp dành cho sinh viên. Thi thoảng bạn hữu vẫn dành thời gian rảnh để nhấp một ngụm trà thơm, một miếng bánh ngọt bên trong những quán nhỏ ở Melbourne mà muốn tìm đến phải đi qua những ngõ hẹp sâu hun hút vẽ đầy các hình họa graffiti đặc sắc.
Mỗi khi có lớp học xếp lịch vào buổi tối, những người bạn trong lớp và tôi cùng đứng bên nhau trên sân ga Flinders để chờ đợi chuyến tàu chở cả bọn về nhà. Chúng tôi có khuynh hướng nép vào nhau một cách tự nhiên, cố tình nói chuyện với nhau sôi nổi để "giả lơ" với các đợt gió thổi lạnh lẽo xung quanh và nhiệt độ đang xuống thấp rất nhanh.
Em trai tôi cũng đang là một sinh viên ở Melbourne. Buổi tối cậu đi phụ việc bồi bàn tại một nhà hàng. Tôi không bao giờ quên được đôi lần tác nghiệp xong một sự kiện gì đó về nhà ga trung tâm lúc gần nửa khuya lại tình cờ gặp người em trai của mình cũng vừa hết việc từ nhà hàng trở về. Chuyến tàu muộn đột ngột bị trễ lịch chạy nên chúng tôi cùng ngồi đợi ở nhà ga bằng cách tranh thủ chia nhau một hộp mì sợi cùng hai cái muỗng nhựa.
Đó là những cảnh tượng những tưởng có lẽ chỉ có ở trong xinêma, cho đến một ngày kia chúng tôi đã bất ngờ trải nghiệm thực tế trên đất khách khiến tình cảm anh em thắt chặt hơn bao giờ hết. Hẳn nhiên những trải nghiệm này khó thể có đối với chúng tôi khi còn ở quê nhà yêu dấu – nơi mẹ tôi luôn luôn soạn một phần cơm tươm tất và ngon miệng dành cho chúng tôi mỗi khi đi làm về nhà.
***
Đây là mùa thu thứ ba của tôi ở Úc. Mùa thu đầu tiên trải qua đầy hân hoan của một sinh viên hăm hở bắt đầu cuộc hành trình mưu cầu học vấn, thư thả chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sắc thu rực rỡ. Mùa thu thứ hai trải qua đầy thử thách đối với một thanh niên mà sự tự lập là đòi hỏi bắt buộc trên đất khách. Và bây giờ là mùa thu thứ ba sau bao trải nghiệm khó quên, đích đến của cuộc hành trình đang ló dần. Thế nên tôi muốn gọi mùa thu này là mùa thu trải nghiệm, hoặc trong nỗi kỳ vọng cũng có thể là mùa thu đẹp nhất.
Melbourne lại bắt đầu bước vào mùa thu, lá trải vàng khắp chốn. Nơi chiếc bảng dựng ở một cửa hiệu bán hoa trên phố Elizabeth, tôi đọc được dòng chữ: “Autumn is a second spring where every leaf is a flower” (Mùa thu là mùa xuân thứ hai nơi mà mỗi chiếc lá đều là một nụ hoa – Abert Camus).
Nếu như Camus đã ví mùa thu cũng là mùa xuân thì có lẽ, nếu may mắn chạm tới một đích đến nào đó trong mùa thu này ấy cũng chính là lúc tôi sẽ khởi đầu cho một hành trình mới?
Còn bạn, bạn có thích mùa thu không?
TRUNG NGHĨA (2011)



